Thơ hay

+ 699 Bài Thơ Hay Về Đi Du Lịch Được Chia Sẻ Nhiều

972

Đối với nhiều bạn trẻ, du lịch được xem như một món ăn tinh thần không thể thiếu để lấp đầy những trải nghiệm. Qua mỗi chuyến đi, bạn sẽ học được nhiều hơn từ những cảnh vật, con người mà mình đã từng gặp gỡ, tiếp xúc. Nếu như có cơ hội được đi du lịch hãy Bài Thơ Hay Về Đi Du Lịch để thông qua đó truyền tải những thông điệp ý nghĩa, giúp mọi người có thể hiểu rõ hơn về thông điệp của những chuyến đi nhé.

Những Bài Thơ Về Du Lịch Hay

Đi Thôi Em!

Đi thôi em, đi để cảm nhận, đi để mà yêu
Đi ngắm mùa trăng liêu xiêu
Nhớ thời mười tám
Đi thôi em, đường xa lắm, đời đâu xa lắm
Một cái quay lưng đã bạc mái đầu…
Khóc đi em cho mắt bạc trăng mờ
Rồi theo anh, quên đi bụi tình ngày cũ
Vai lả rã rời, chân chùng mỏi gối
Hoàng hôn vào tối
Đẹp!

Em khóc đi em…
Này tặng em những ánh sao khuya
Này cho em bình minh nắng ấm
Này tặng em cơn mưa ướt đẫm
Này cho em cả một cuộc đời
Em nín đi em…

Đi thôi em ngại ngần chi nữa
Tuổi thu buồn đang đuổi theo ta
Hồn ta rộng nhưng lòng phố chật
Đi thôi em xa những nếp nhà
Đi đến nơi chẳng vướng một ánh mắt nhìn
Xa bóng chiều rêu phong và những căn nhà ngói đỏ
Những con đường không tên

Hàng cây ngọn cỏ
Đi tìm bình yên chẳng chút thân quen…
Ta đi cho đến khi xa những ánh đèn
Bỏ lại ký ức năm xưa đằng sau thành phố
Anh viết bài thơ không lời than thở
Em hát bài ca cho mùa gió trở
Chuyện tình vỡ lỡ
Bỏ lại đằng sau một thuở thương đau

Anh khép lại trang lưu bút giờ đã cũ nhàu
Em với tay lau giọt nước mắt ngày xưa hãy còn sót lại
Hồn trôi hoang những mùa hoa dại
Xóa lạnh lùng của buổi chia tay

Đi thôi em, ngại ngần gì nữa, giờ đây!?
Phía bên kia bình minh gõ nhịp núi rừng
Nghe đâu đó hoàng hôn bên bờ biển gọi
Có anh, có em, có tình diệu vợi
Nơi bắt đầu của những kẻ đã một lần thương
Chúng ta lữ hành nắng bụi viễn phương
Vạt áo cũ thoảng hương nguyệt quế
Bởi có những con đường xinh tươi như thế
Em muốn đi không?
Thêm một chuyến nữa trong đời…
(Huỳnh Minh Nhật)

Đêm Trăng Phố Lạ

Đêm lẻ phố phường trăng lên chậm
Đèn khuya hiu hắt những bóng hình
Có gã tà tà, người lướt vội
Nhạc sầu buông nhẹ giữa không thinh

Sóng ru tình ái phía khơi xa
Lang thang bốn bể hẳn là nhà?
Ồ không, buồn lắm, cô đơn lắm
Đêm chết tang tình non nước qua

Người đi, cười, nói, chắc người vui
Hay tim nát vụn phải chôn vùi?
Mỏi gót lữ hành, ghê, trời hỡi!
Khói bám sương chiều đây khơi khơi

Đêm lẻ phố phường trăng rơi chậm
Hừng đông cười nhẹ tiễn hoàng hôn
Ô hay nắng đó là nắng sớm
Hay nắng chiều qua cố gọi hồn?
(Huỳnh Minh Nhật)

Chúng Tôi

Chúng tôi ngồi, đâu đó bên Cửa Việt
Nhâm nhi mồi, ngơ ngẩn viết tình thơ
Gió vờn khói ngọn hải đăng dần ló
Cuối bờ kè đôi lứa tắm trăng mơ

Chúng tôi ngồi ngắm trăng gầy tháng bảy
Gió khơi xa vui sóng nước bạc đầu
Đã một chiều rong ruổi trời nắng cháy
Để bây chừ ngồi ngóng đáy tim sâu

Chúng tôi cười nên triều dâng rất chậm
Muối mặn mòi không quá vị mồ hôi
Hương khói thuốc thơm quá trời quá đỗi
Làm vài lon tà dương trốn mất rồi

Chúng tôi đi, chúng tôi nhìn, và lặng
Hồn lữ hành văng vẳng cuối đường xa
Tạm biệt nhé, cái bắt tay thật chặt
Để mát lòng khi nắng bụi thèm da…
(Huỳnh Minh Nhật)

Vì Cuộc Đời Là Những Chuyến Xe Xa

Đôi lúc giữa những ngày tháng xô bồ
Ta muốn ngắm hoàng hôn nơi đỉnh đèo nào đó
Rít vài hơi thuốc nơi đồi cao lộng gió
Khó gì đâu, cứ thế ta đi…

Cuộc đời buồn vui cười khóc mấy khi
Cứ lẩn quẩn chi với tháng ngày tẻ nhạt
Đứng giữa trùng mây ta ngân nga câu hát
Dưới sóng ru êm một mối tình đầu

Đi cho đến khi mặt sạm, da nâu
Cho đến khi đôi tay chẳng còn sức chống chèo tay lái
Nhưng đường ta đi là con đường vẫn còn xa ngái
Mặc những ngày dài nắng cháy, đêm mưa

Đi đến những nơi cùng cốc thâm sơn
Ta mang vẻ phong trần ngang qua bao miền phố thị
Với những người khác chắc ta hơi kì dị
Ngồi giữa lề đường gặm cái bánh mì khô
Nhe răng cười hô hô

Ta thả hồn vào với biển, với hồ
Đứng trên Ngoạn Mục vu vơ nhìn về sông Cái
Ừ thì đi cho hết miền Trung duyên hải
Tắm bãi Bình Tiên, ta thèm cưỡi lên “con ngựa trắng”
Chẳng mấy chốc đã ngồi trên cái đỉnh Hải Vân

Ôi! Những chuyến đi biết bao nhiêu cho đủ
Đã nhiều đêm thao thức hoài không thèm ngủ
Mắt đã hoen thâm
Đến lúc phải về

Hẹn một ngày không xa lại bon bon
Một mình một ngựa lon ton
Trôi phiêu lưu triền miên trên sóng
Đứng trên mây ghềnh đá phải cúi đầu

Những chặng đường chưa bao giờ là đủ
Vì cuộc đời là những chuyến đi xa
Vì cuộc đời là những chuyến xe xa…
(Huỳnh Minh Nhật)

Tình Trả Về Không

Ta bỏ lại cuộc tình xa ngái
Viết thành thơ trên những chặng đường
Để chiều nay dấu tình trở lại
Xé vào lòng những vết yêu đương

Những chuyến đi tìm quên nỗi nhớ
Ai đang chờ ai ở nơi mô?
Nắng rát chạy mệt luồn hơi thở
Em chắc còn xa cõi hư vô?

Đường còn dài khói mờ u uẩn
Xin một lần quên nữa rồi thôi
Tình nợ tình duyên tình lẩn quẩn
Em bây chừ nơi ấy xa xôi?

Ta luôn mơ về núi, về sông
Và muốn ôm cả sớm mai hồng
Một cuộc tình lẽ nào quá rộng
Sao duyên đời trả lại thành không?!
(Huỳnh Minh Nhật)

Những Bài Thơ Đi Du Lịch Phiêu Lưu

Xin Trọ!

Này cô sơn nữ bên kia ơi!

Tôi đến được đây đã tối trời

Mùa ni non nước buồn đơn lạnh

Xin cô trọ lại một đêm thôi

 

Tôi đây lữ khách trên lối xa

Mải miết tinh mơ tới xế tà

Dốc còn thăm thẳm, đôi chân mỏi

Cô có thương tình một đêm qua?

 

Tôi đã đem lòng yêu gió sương

Chừ đây vách núi kẻ lỡ đường

Thân gầy, túi cạn, sầu nhung nhớ

Hành trang mang nặng nỗi buồn vương

 

Và cô gái ơi, cô biết không?

Đời tôi còn lại một tấm lòng

Không chê, đặt cọc qua đêm trọ

Mai này lấy vốn sống thong dong

 

Tôi đã nhiều khi lỡ trọ rồi

Tiền tài không có cũng đành thôi

Đôi lúc chạnh lòng ôm tủi phận

Khói thuốc canh tàn lạnh bờ môi

 

Này cô sơn nữ, tôi gọi cô!

Sao như tiếng vọng cõi hư vô?

Cô đứng mơ màng ai xa thế?

Bỏ mặc nơi đây kẻ sông hồ!

 

Thôi thế đêm nay gốc cây già

Gối đầu hương cỏ tắm trăng ngà

Tôi cũng quen rồi đêm lỡ trọ

Góp mộng canh dài khơi gió xa…

 

Thôi thế tôi đành một đêm nay

Dẫu biết đêm trường lắm đắng cay

“Mần răng, ai biết mần răng được?”

Bạc tiền, danh vọng chẳng trong tay!

 

Giá như đêm nay được ấm lòng

Thơ tình đôi dạm viết vu vơ

Lều cô đêm nay không ai ở

Một khoảng trời riêng: tôi với cô…

(Huỳnh Minh Nhật)

Đi Và Yêu

Ôi ngay cả phút lòng cô quạnh nhất

Chẳng dám mua một vé để đi xa

Sợ đến lúc bốn chung quanh là núi

Mình sẽ thành trong suốt đến tan ra

Cố Lên Tôi Ơi

Có môt chiều ta lạc bước nơi đây

Nghe gió gọi hòa nhịp cùng cây lá

Đường thật xa bướm ong thì cũng lạ

Miệng vẫn tươi cười nhẹ bước chân qua

 

Khi con người trải qua những xa hoa

Rồi gục ngã vẫn dung hòa cuộc sống

Và gắng gượng sau bao lần thất vọng

Nỗi đau kia giữ cô độc riêng mình

 

Cuộc sống mà đâu dễ chữ yên bình

Và cuộc đời thì lại nhiều toan tính

Sau bão giông người ta dần chợt tỉnh

Rồi lặng thinh trong khoảng trống im lìm

 

Còn lại gì ở nơi góc trái tim

Soi bóng hình chẳng thấy mình ở đó

Vượt qua hết bao ngàn khốn khó

Cứ yếu mềm đời càng lắm chông chênh

 

Nổi trôi đời với kiếp sống lênh đênh

Hãy tự tin đôi chân mình mạnh mẽ

Vượt qua hết đừng trách mình đơn lẻ

Tự vẽ đường mở lối rẽ thênh thang

 

Và mai kia có đón chút nắng vàng

Hãy hy vọng đời muôn vàn lẽ sống.

Khát Vọng Đêm

Chuyến bay đưa người về xứ lạ

Trăng âm thầm theo gót chân yêu

Mây vờn bay thương nhớ thật nhiều

Gửi đêm mộng an lành xao xuyến.

 

Con phố nhỏ xa mà lưu luyến

Ánh đèn hoang đâu tỏ cõi lòng

Người đã đi rồi khúc đợi mong

Biệt ly chi ngăn dòng rụng vỡ.

 

Ta gặp nhau đó là duyên nợ

Cầu màn đêm nối bước tương tư

Lúc đêm tàn dừng trôi thứ lữ

Người hãy về đan mộng ngày xuân.

Đợi Anh Về Em Nhé

Cơn mưa rào ập tới

Cùng gió quấn anh đi

Để em cùng con nhỏ

Với nỗi buồn vu vơ

 

Em ơi đừng buồn nhé

Anh đi rồi sẽ về !

Quê mình còn nghèo quá

Chỉ có đá lên nghèo

 

Nghèo theo ta mãi mãi

Mãi mãi từ bao đời

Than ôi một kiếp người

Chỉ nghèo thế thôi sao !

 

Tiếng thở dài con nhỏ

Nó đói đòi bát cơm

Cơm ngon thì không có

Có ngô chan nước lã

 

Nước mắt mẹ tuôn rơi

Trời ơi sao nghèo quá !

Con ơi chờ cha nhé

Cha đi rồi sẽ về

 

Mang cho con quần áo mới

Mang cho con chút rau dại

Vợ ơi chờ anh nhé

Anh đi rồi sẽ về

 

Mang cho vợ cuộc sống mới

Mang cho vợ cả tình thương

Chờ anh vợ yêu nhé

Anh sẽ gửi nắng về

 

Cho đôi môi em đỏ

Cho đôi má em hồng

Mình Đi Trốn Em À

Mình phải đi trốn thôi em ạ

Em trốn những chuyến công tác xa nhà

Anh trốn những ngày dài lặp lại

Mình bỏ quên lap-top điện thoại

 

Bỏ văn phòng 8 tiếng chật chội

Nổ máy lên và cứ thế đi thôi

Mình đến những vùng đât xa xôi

Những cung đường mà ta chưa từng tới

 

Phóng tầm mắt đến chân trời mới lạ

Ngồi sau xe em ngân vang câu hát

“ Một lần mình sống như những đứa nhóc không nhà

Sáng thức dậy ở một nơi xa ”

Thơ Tình Nàng Phượt

Sẽ có ngày anh tìm gặp được em

Là khi ấy trái tim ta chung nhịp đập

Anh sẽ đưa em đến vùng đất lạ

Ghi tên hai đứa vào những nơi ta qua

 

Nếu khi ấy em chưa thích thong rong

Anh kể em nge về những nơi anh đến

Và anh tin em sẽ chung cảm nhận

Yêu nhau rồi đến hơi thở cũng giống phải không em?

 

Đi bên anh,em sẽ có những bức hình đẹp

Để giữ lại những tháng ngày vui vẻ ấy

Em ngượng ngùng vì chưa biết tạo dáng

Anh sẽ chỉ em những bức hình dễ thương

 

Em biết không anh là con của núi rừng

Chuyến đầu tiên anh sẽ đưa em về miền xa ấy

Nơi có gió,mây ngàn và đôi mắt em cười

Xuất hiện đi nào cô gái của anh ơi!!

Đi Để Kịp Tuổi Thanh Xuân – Tác Giả: Huỳnh Minh Nhật

Đi đi em, ngày mai ai biết được?

Nỗi đau sớm qua nhưng vết xước sẽ chẳng nhạt nhòa

Tuổi thanh xuân muôn thuở trôi nhanh không ai kịp đếm

Và tuổi trẻ sẽ lụi tàn dần như một nhành hoa…

 

Đi đi em , đi để kiếm tìm hạnh phúc giản đơn

Để mai đây khi ta có ngồi nhớ về một thời trai trẻ

Ta chẳng tiếc gì, lặng yên mỉm cười bởi cuộc đời muôn ngàn lối rẽ

Vẫn có những con đường mang tên “những dấu chân hoang”…

Ngước Lên – Những Chân Trời

Em ơi mình đi thôi

Chờ chi ngày tắt nắng

Cứ lên xe rồi ngủ

Đường xá để anh lo

Cài số vào chân ga

Ta đưa nhau đi trốn

Chào nhé – Ngày bận rộn

Ký Ức Tuổi Trẻ – Tác Giả: Shil

Đã có những ngày tôi và cậu,

Tay cầm tay qua những miền trời xa.

Nơi rừng núi hoang sơ, không cửa -chẳng nhà

Ngồi bên nhau ta kể hết chuyện ngày xưa.

 

Có nhưng ngày chẳng sợ những cơn mưa,

Vì đã có cậu kề vai trong đêm dài lạnh giá.

Ở cùng nhau ta vượt qua tất cả,

Những thăng trầm khốn khó ngoài kia.

 

Đã từng mang hết nỗi lòng cùng sẻ chia,

Bên bếp lửa hồng,bài ca chẳng thuộc.

Bỏ lại nỗi buồn sau đôi vai gầy guộc,

Để giữ lấy cho mình,một tuổi trẻ long lanh!

 

Đã có những ngày chẳng muốn trôi nhanh,

Cứ thế thôi, nụ cười tươi an lành trên đôi mắt biếc,

Đi qua những ngày chẳng bao giờ hối tiếc,

Đến mãi sau này nghĩ lại vẫn cười tươi!!

Đi Thôi Em – Tác Giả: Huỳnh Minh Nhật

Đi thôi em ngại ngần chi nữa

Tuổi thu buồn đang đuổi theo ta

Hồn ta rộng nhưng lòng phố chật

Đi thôi em xa những nếp nhà

Đi đến nơi chẳng vướng một ánh mắt nhìn

Xa bóng chiều rêu phong và những căn nhà ngói đỏ

Những con đường không tên

Hàng cây ngọn cỏ

Đi tìm bình yên chẳng chút thân quen…

Bao Nhiêu Cung Đường Cho Đủ

Bao nhiêu cung đường mới đủ cho con tim

Những chặng đường chưa bao giờ là đủ

Vì cuộc đời là những chuyến đi xa

Vì cuộc đời là những chuyến xe xa!!!!

Lữ Khách Cô Đơn – Tác Giả: Nguyễn Thị Mai Trang

Một buổi chiều lang thang trên phố

Thấy cô đơn lạnh lẽo giữa muôn người

Cơn mưa phùn cứ từng hạt rơi rơi

Vương tóc mềm một lữ hành cô độc

 

Người cứ đi, những bước chân vô định

Mưa cứ rơi, từng hạt, hạt nặng dần

Lòng buồn buồn lâng lâng chiều khó tả

Cơn mưa phùn lại từng hạt, nặng, rơi

 

Người lữ hành cứ đi vào bóng tối

Mưa cứ rơi tan lẫn giọt sương đêm

Ai thấu hiểu nỗi lòng người lữ khách

Bởi yêu người, nên người mãi cô đơn

Những Bài Thơ Về Du Lịch Hà Nội

Ba Mươi Sáu Phố Phường

Tác giả: Thái Thăng Long

Hàng Buồm chẳng còn cánh buồm

Thuyền đậu nơi nào em đến

 

Sông Hồng cách xa biền biệt

Bãi ngô cát trắng mùa xuân.

Hàng Chuối

Đâu còn có chuối

Vài cây cơm nguội trăm tuổi

Lác đác những chú chim sâu.

 

Hàng Nâu

Rồi sang hàng Lược

Lược chải tóc em ngày xưa.

Áo trắng tóc dài trên phố.

Hương chanh hương cốm mùa thu.

 

Hàng Đào hoa đào mấy độ?

Hàng Bạc tìm thợ làm vàng.

Hàng Cót rẽ về hàng Than.

Hàng Da em tìm giầy dép.

 

Hàng Nón nón trắng dập dờn

Hàng Bông nào còn bông vải

Hàng Gai đàn ai đêm tối

Văng vẳng mấy giọng hát đào

 

Hàng Mã chợ hoa ngày Tết

Hoa hồng đào thế Nhật Tân.

Run run rét về trong mắt

Mê hồn những sắc những hoa

 

Ta yêu mái nhà phố Phái

Nguệch ngoạc đơn sơ tài hoa.

Ta yêu hàng cây bờ cỏ

Tháp Bút viết suốt ngàn năm.

 

Hồ Gươm Rùa vàng đã nổi

Mùa xuân em có về không ?

Ba sáu phố phường Hà Nội.

(1996)

Bài Thơ Hà Nội

Tác giả: Hoàng Anh Tuấn

Em Hà Nội hàng Đường trong giọng nói

Để hàng Bông êm ái lót cơn mơ

Thương những buổi chiều Bác Cổ ngày xưa

Anh nắn nót một trường thi lãng mạn

Thơ thuở bé khắc ghi tình ngõ

Trạm Hàng Cỏ ơi, nét thảo có mờ phai

Theo gót chân em từng bước hàng Hài Yêu hàng

Lược chải mềm hương mái tóc

Thương dĩ vãng chiều Cổ Ngư trốn học

Hồn ngây ngô theo điệp khúc hàng Đàn

Hàng Guốc trưa hè gõ nhịp bình an

Khi hàng Nón quay nghiêng che mắt thỏ

Anh lúng túng cả Đồng Xuân xấu hổ

Gió mơn man hàng Quạt, áo đong đưa

Đây hàng Khay anh đưa tặng bài thơ

Em hốt hoảng chợ Hôm vừa tắt nắng

Thơ bay lạc, hồn anh là hàng Trống

Nghe hàng Gai cùng mũi nhọn buồn đau

Ôi hàng Ngang tội nghiệp mối tình đầu

Anh hờn giận mơ hàng Buồm lãng tử

Em Hà Nội dáng Sinh Từ thục nữ

Tìm đến anh hàng Giấy mỏng tương tư

Nghe khơi buồn sông Tô Lịch ngẩn ngơ

Thơ giàu có như thương về hàng Bạc

Hàng Vôi đó nồng nàn trong ngây ngất

Ý hàng Đào chín mọng trái môi chia

Xin hàng Than rực cháy lửa đam mê

Khi quấn quít trong ái ân Hà Nội.

HÀ NỘI

Tác giả: Trần Đăng Khoa

Hà Nội có chong chóng

Cứ tự quay trong nhà

Không cần trời thổi gió

Không cần bạn chạy xa

 

Hà Nội có nhiều hoa

Bó từng chùm cẩn thận

Mấy chú vào mua hoa

Tươi cười ra mặt trận

 

Hà Nội có Hồ Gươm

Nước xanh như pha mực

Bên hồ ngọn Tháp Bút

Viết thơ lên trời cao

 

Hà Nội có nhiều hào

Bụng súng đầy những đạn

Và có nhiều búp bê

Bóng tròn cho các bạn

 

Hà Nội có tàu điện

Đi về cứ leng keng

Người xuống và người lên

Người nào trông cũng đẹp

 

Mấy năm giặc bắn phá

Ba Đình vẫn xanh cây

Trăng vàng chùa Một Cột

Phủ Tây Hồ hoa bay…

1969

Hà Nội Ơi! Tôi Nhớ Mãi, Muôn Đời!

Tác giả: Hoàng Minh Tuấn

Tiếng trống trường ngày ấy đã đi qua…

Cánh phượng nào thổi bùng lên nỗi nhớ.

Những buồn vui về một thời trai trẻ

Những yêu thương, hờn giận âu lo…

 

Ta ra đi, trong ánh nắng ban trưa

Bỏ lại sau lưng ngôi trường xưa cũ

Hoa nắng vàng vương trên bờ vai nhỏ,

Bịn rịn chia tay kẻ ở người đi.

 

Ta ra đi, quyết cất bước ra đi

Ngang dọc muôn nơi đời trai là thế

Trái tim ta tưởng không còn nhỏ lệ

Trước những éo le đau khổ đầy vơi.

 

Ta ra đi trong đầy ắp tiếng cười

Và ký ức chìm dần trong quên lãng

Ta những tưởng quên dần theo năm tháng

Bạn cũ, trường xưa cùng khoảng trời xanh.

 

Ta ra đi, sao thương nhớ vây quanh…

Nhớ Hà nội nhớ mái trường xưa ấy

Nhớ những con phố rực màu phượng cháy

Nhớ cả lối về ta vẫn thường qua.

 

Ta đâu biết cứ mỗi bước đi xa

Hà nội lại về trong tim da diết

Ôi nhớ lắm những loài hoa thân thiết

Khoe sắc cùng nhau mỗi độ xuân về.

 

Đẹp gì hơn khi đỏ thắm triền đê

Cả trời quê rực màu hoa gạo nở

Con phố nào đọng bao niềm nhung nhớ

Hương bưởi nào cho say lắm đam mê.

 

Ta nhớ cả những khi hạ trở về

Tiếng ve kêu giữa phố phường Hà nội

Những dòng xe nối nhau đi rất vội

Hà nội oi nồng nóng lắm người ơi!

 

Rồi cơn mưa rào bớt chợt tuôn rơi

Để Hà nội lại dịu êm trầm lắng

Cái chói chang không còn trong ngõ vắng

Chợt nắng, chợt mưa ta mãi quen rồi.

Ta nhớ mùa thu xào xạc lá rơi

 

Ta nhớ mùi hương nồng nàn hoa sữa

Ta nhớ cả cái màu tươi lá đỏ

Của cây bàng cuối phố trước nhà ai.

 

Cốm làng Vòng thơm lắm lắm người ơi,

Ta mãi không quên miền ven đô ấy

Ta đã đi nhiều nơi sao vẫn thấy

Hà nội của ta nặng trĩu trong lòng.

 

Ta cũng nhớ về Hà nội mùa đông

Cây trút lá xác xơ cành trước gió

Khát khao nhớ chiều hoàng hôn tím đỏ

Sóng Tây hồ lạnh giá bước vào đêm.

 

Ta nhớ cả cái màu trắng trinh nguyên

Của Cúc Hoạ Mi khi mùa đông tới

Đẹp say lòng biết bao nhiêu cô gái

Hà nội đông về vẫn cứ dịu êm.

 

Ta mãi nhớ cái tiếng gõ leng keng

Của tàu điện đón đưa người trên phố

Tiếc lắm thay tàu điện không còn nữa

Nhớ nao lòng hình bóng tàu điện xưa.

Hà nội ơi! Tôi nhớ mãi, muôn đời!

(Hà Nội năm 2016)

Xuân Hà Nội Của Tôi

Tác giả: Lâm Thanh Bình

Xuân về hong cả trời thơ

Ấm nồng hương nụ đem hơ men tình

Lá hoa đang độ hồi sinh …

Trời tung xoã nắng lung linh cây cành

 

Em và Hà Nội xuân xanh

Bâng khuâng chợt hiện chẳng đành chia xa …

Mùa xuân rưới ngọt câu ca

Lời ru thuở ấy bên Ta mặn nồng

 

Xa nhau.. rồi lại tương phùng

Xuân về Lộc biếc tình Hồng trao nhau …

Nắng Sài gòn gửi về chút Đông Hà nội

Nồng nàn say sóng sánh mắt Anh rồi !

 

Em và Hà nội xuân xanh ấy !

Gửi gió đa tình khó nhạt phai

Đường đời còn lắm nhiêu khê mãi…

Vẫn cứ đi tìm Hà nội yêu !

(HCM 7/10/2017 NS Lâm Bình)

Một Thoáng Nắng Thu Hà Nội

Tác giả : Nguyễn Thị Thơ

Tôi đi dưới nắng thu Hà Nội

Nắng nhẹ vàng rồi nắng nhẹ qua

Mây trôi lờ lững như chẳng vội

Gió thầm thỉ ký ức miền xa.

 

Dẫu biết tâm hồn nên lặng lẽ

Sống bình an đáng quý điềm nhiên

Sao Hà Nội nắng xôn xao thế

Giấc mộng nào ấp ủ triền miên.

 

Nắng hanh hao mảnh mai hàng liễu

Gió vẳng đưa tiêu khúc u hoài

Trời chợt mưa nhoà nhạt mắt biếc

Bóng ai về phố cũ nhoè phai.

Trên đây là những bài thơ hay về du lịch do review.edu.vn đã tổng hợp và chia sẻ đến các bạn. Khi đi du lịch thường đưa chúng ta đến nhiều chân trời mới, từ đó ta có thêm nhiều hương vị hơn trong cuộc sống hàng ngày. Vì thế, mỗi chuyến đi là một trải nghiệm thú vị, trải nghiệm của bạn là gì, và có thể phát thảo thành thơ phải không!

0 ( 0 bình chọn )

Review EDU

https://review.edu.vn
Review Edu - Kênh chia sẻ kiến thức giáo dục, thông tin đào tạo ngoại ngữ, du học, kiến thức, tài liệu tham khảo cho học sinh, sinh viên tại Việt Nam

Kết nối với chúng tôi

Chủ đề

Xem thêm
DMCA.com Protection Status